Trang chủ Tôi Bà nội bụng béo

Bà nội bụng béo

621
0
Chia sẻ

Sắp đến ngày 8-3 rồi, Người tôi nhớ nhất lúc này là bà. Tôi xin dành 30 phút ngắn ngủi của ngày hôm nay để viết cái entry này.

Bà nội bụng bự nè, Vì bà phải mang nặng đẻ đau tận 7 đứa con (5 ngừoi đầu là girls, 2 người sau là con trai). Thú thực là tôi rất yêu cái bụng bự của bà, bằng chứng là 3 năm học cấp 3, cứ mỗi lần học về tôi lại lao đầu vào cái bụng bự của bà. Bà lại xoa đầu mấy cái:D.

3 năm học cao đẳng, cả tháng mới về một lần, Gặp bà lại nhảy cẫng lên, lại rúc vào bụng bà. Công nhận cái bụng bà sao mà nó ấm áp thế, Sao mà nó an toàn thế không biết, Giờ tôi đi làm rồi, k còn cái thói quen lao đầu vào bụng bà nữa vì bà bảo đau. Chỉ dám lấy tay xoa bụng bà và khen thôi “Eo bà đẹp lắm bà ơi!” :D.

Tóc bạc trắng, da bủng beo có lấm tấm đồi mồi. Nhưng da bà rất mịn, chắc hẳn ngày xưa bà cũng kute nhất nhì trong các thiếu nữ cùng thời :X.

Bà cổ hủ lắm nhé

Đi chơi về muộn một tí bà cũng mắng, Đi làm về muộn bà cũng nói, Không ăn cơm bà cũng phàn nàn, Đang làm việc trên máy tính thì rút phích cắm phịch một cái và quát lên: “Đi ngủ”, Cháu ngủ ở nhà thằng Tâm có 1 đêm mà bà cũng mắng cháu, mà mỗi lần bà mắng xong bà lại xì pam cho cả ông, cả 5 bá nữa => cứ mỗi lần cháu sai là y như rằng sẽ bị nghe 5 (các bá trong nhà) + 1 + 1 (Ông) + n = 7 + n lần (ít nhất là 7 lần) số lời phàn nàn. Lại còn giao thừa năm nao cũng bắt cháu ở nhà, trong khi bạn bè đi chơi tẹt ga(2 năm nay bà thay đổi xì tai rồi, đã cho đi xem bắn pháo hoa). Haizz.

Bà tính con gái

Bà hay giận dỗi lắm, nghĩ nhiều, Nhiều lúc phát ngôn lôm côm làm cho bà giận -> chiến tranh lạnh xảy ra. Bà chẳng nói chẳng giằng câu nào. Cứ hễ hỏi 1 câu là bà hắng giọng trả lời 1 cậu. Nhưng chưa bao giờ bà giận quá 24 h (24 giờ này mình cảm giác như 24 tháng ấy 😀 ).

Bà mạnh mẽ như nam giới:

– Bà dùng dầu gội đầu X-Men, Sữa tắm X-men. Hê hê. Toàn đồ của tôi đó, nói cho vui thôi, chỉ hết dầu gội đầu và sữa tắm thì bà mới sài ké thôi, chứ bà dùng sunsilk óng mượt như sư :D, Xà bông lifeboy diệt khuẩn tốt. Dạo này tóc bà ít nên bà ngại không nấu nước bồ kết như ngày xưa.
– Sáng bà dậy sớm đổ nước đầy mấy cái thùng nước, Tập thể dục.
– Khi mà bà cáu cái gì đó, câu cửa miệng của bà “Bà lại đấm cho bây giờ”, Hoặc “Bà vật cho bây giờ” => rất khí phách.

Bà cũng rất tâm lý

Mỗi khi trong nhà có sự việc gì nghiêm trọng xảy ra, bà thường luôn lo lắng, dàn xếp ổn thỏa mọi việc, Bà là “Trụ cột” trong gia đình. Chuyện gì cũng thế, bà giải quyết bằng lý lẽ, ôn hòa mọi thứ.

Tôn giáo

Bà thích đi lễ chùa, Hơ hơ, mai là thứ 7, tớ sẽ làm về sớm rồi nai bà đi chùa. Bạn thân của bà là cụ “Sinh”, hai bà thường tám chuyện rôm rả vào buổi sáng bình minh (8-9 h, đó là bình minh của tôi).

Bà rất yêu động vật

Cách đây mấy năm bố tớ có mang về một con chó, tớ đặt tên nó là con “vãi đái”, vì mỗi lần nó vui, hay sợ sệt cái gì đó là “Vãi đái” ngay, quát nó, nó sợ => vãi đái. Huýt sáo gọi yêu nó, nó mừng quá => vãi đái :D. Tớ không hiểu tại sao nữa, chắc là thận nó có vấn đề. Con này phiền hà lắm nha, sáng 5 giờ đòi đi vs, tối 12h Pm đi vệ sinh, toàn những giờ mình đang ngon giấc chứ. Nó không khác gì ông trời của tớ ấy. Đã thế nhiều lần nó thay đổi lịch “Công tác”, sáng 5 giờ đi vệ sinh, 7h lại vệ sinh, tối 10h Pm vệ sinh, 1h Am vệ sinh. Bực Không thể diễn tả nổi. Nhiều hôm nằm cố không thèm dậy nữa. Một hôm tôi cũng vì cái lịch công tác của con “Vãi đái”, tôi cứ bỏ mặc nó sủa, nó kêu mà ngủ (Vì hôm trước thức đến 3 h sáng mà lị), bà lại phải lọ mọ dắt nó đi “công tác”, con chó nó khỏe lôi mạnh một cái làm bà ngã xây sát hết cả chân tay. Tôi sợ hãi lắm, nhưng may mà mấy hôm là bà khỏi. ..
Nhưng tôi vẫn lo, Lo rằng đột nhiên một ngày nào đó bà nhìn tôi bằng ánh mắt khác thường ngày,

và Bà hỏi “Who are you?”
-> Hu hu, bà ơi, cháu là cục cưng của bà đây cơ mà.
– Bà chỉ chém thế thôi, Ai chẳng biết cháu là cháu yêu của bà, lại đây bà xoa đầu 1 cái ^_^

Bà ngăn nắp sạch sẽ

Rau mua ngoài chợ bà ngâm 5 lần (3 lần nước, 1 lần muối, 1 lần nước), Mùa đông mà hôm nào bà cũng tắm, tớ thì lạnh chỉ 2 ngày mới tắm thôi ^_^.
Tớ thích bừa bộn, về nhà thích quăng quần áo lên giường, giày dép vứt trong gầm gường, bít tất nhét trong túi quần dài rồi quăng lên trên cái màn, Trong lúc học thì tớ là “Trung tâm” của đống sách vở, Nói chung là tớ ngồi một chỗ và một đống sách vở vây xung quanh (ngại đứng lên ngồi xuống lắm), Học xong thì mệt quá đi ngủ tới sáng luôn.
Sáng dậy cảnh tượng thật kinh khủng:
Quần áo ở trên mắc, đôi giày ngay ngắn ở ngoài cửa ra vào, sách vở thì ở trên kệ. Ôi, sự ngăn nắp, tôi ghét sự ngăn nắp, gọn gàng. Vì nó làm tôi cảm thấy gò bó về tư duy, chả phát huy được ý tưởng gì.

Bà là siêu nhân

Tớ ghét con “Vãi đái” phiền hà là thế nhưng bà chăm nom nó từng ly từng tý, tớ hỏi bà:
-Bà ơi, bỏ quách nó đi nhá, cháu k thích con “Vãi đái” đâu, nó phiền phức lắm, với lại nó cứ ăn hại, đái lung tung thế này lại khổ bà lau dọn nhà cửa cả ngày. Mấy tháng đi học xa nhà về lại gạ bà cho con vãi đái cho người khác nuôi.
Bà nói cứ để nó đấy, bà nuôi nó quen rồi, mà bây giờ bệnh của nó cũng giảm rồi, không như trước đâu. Con chó nó cũng khổ, cho người khác thì liệu họ có chăm sóc cho nó tử tế không?

—————————–
Lúc type đến đoạn này tớ thấy có cảm giác cay cay  lắm nhé, Cứ như kiểu nước mắt nó sắp trào ra ấy.
————————
Tớ nghĩ về tớ, Thật sự là tớ cũng có nét giống con “Vãi đái”, từ bé đến giờ toàn bà nuôi nấng, tớ bị suy dinh dưỡng, người gầy như que củi ấy, tiêu hóa lại kém, ăn cái gì cũng khó, sức khỏe yếu nên hay đau ốm bệnh tật. Người khác quát mạnh một cái là “Vãi đái” -> yếu bóng vía, sức khỏe tớ yếu lắm.
Vậy mà bà vẫn chẳng hề phàn nàn một câu nào về mình, chẳng hề yêu cầu điều kiện gì với mình, Vẫn sắp xếp lại sách vở, truyện tranh cho mình. rồi quần áo, rồi giầy dép.
Vừa lục trong tủ sách ra thấy có một gói snack to tướng, Một vỉ doctor thanh, một vỉ sữa (Tất cả được ngụy trang rất khéo bằng cái áo khoác. he he, Vì ông tớ khó tính lắm, Làm việc, ăn uống, phải có giờ giấc, nếu ăn linh tinh, hoặc sai giờ giấc là bị mắng ngay lập tức. Nhưng bà rất hay có những hành động “tiếp tay cho kẻ gian” giống như là
– Uống một lon bia đi, bà để ở trong thùng gạo đó, cẩn thận không ông biết đấy.
– Bà cho mấy chục đổ xăng này… (Từ lúc đi làm ngại xin tiền lắm, bà mà không cho thì chắc tớ cũng đi xe đạp đi làm thôi:D ).

———————————–
Còn nhiều điều về bà nữa mà có lẽ cháu dành cả đời cháu cũng k thể nào viết hết, Thế nên cháu dừng phím ở đây để đi ngủ. Viết kiểu củ chuối thế này, chẳng có dàn ý gì cả viết lâu quá:(