Trang chủ Học tiếng trung 花 – Hoa

花 – Hoa

1684
0
Chia sẻ
Câu truyện này tôi đọc trong cuốn giáo trình hán ngữ, cảm thấy hay nên chia sẻ cùng mọi người 🙂

 

Chinese:
Vietnamese:
早晨, 周老师拉开窗帘。
看见一束鲜花放在她的窗帘。
她开开门,拿起花,闻了闻,真香。
她刚来到这个山村小学,是谁给她送来的呢?
第二天,梯三天,还有人送她。
虽然周老师一天比一天起得早,但是还没有看见送花的人。
周老师觉得很奇怪。
第四天早晨,她六点就起来了送窗口往外看,一个小学生来了。他手里有一束花,?向周围看了看,慢慢儿地走到老师的窗前。“木木。”周老师叫往这个孩子。
那天,为了欢迎他,孩子们从家带来了花生,瓜子。
就是这个小男孩, 往她手里抓了一大花生,让她吃。
她问他叫什么名字?男孩在地上写了两个木子,他叫木木。
木木看到周老师,不按地说,“周老师,我,,,。。我,,,”
“木木,你为什么送给老师花?”周老师走到他跟前,小声地问。“老师,不,不只是我自己,第一天是小光送你,第二天是明明,第三天是小山。”木木说。
“为什么呢?” 周老师更奇怪了。
“这是我们商量好的。
您来以前我们也有一个地城市来的女老师,对我们可好了,我们都很喜欢她。
可是,有一个男的经常来找她”, 那个每次来,都送给女老师一把花。
就是这种话。
不久,老师就跟他去了,我们后悔级了,山里不是也有花吗? 我们为什么不会给老师送呢?所以您以来,我们就商量。
这次,我们要上男的来以前,每天送给您一束花。
老师,您喜欢这种花吗?
“喜欢,喜欢.” 周老师感动了。
“老师,你会跟一个男的走吗?我们都喜欢您,我们每天都送您花。”
木木认真地说。
“孩子,”周老师一下了搂主木木说,“告诉同学们,老师不走,就在这里教你们上中学,上大学”。
Sáng sớm, Cô giáo Châu vén rèm cửa.
Nhìn thấy một bó hoa tươi đặt ngay dưới tấm rèm.


Cô mở cửa, cầm lấy bó hoa, ngửi ngửi, thơm thật.Cô vừa mới đến trường tiểu học ở thôn này, Ai mà lại tặng hoa cho cô ấy vậy nhỉ?ngày thứ hai, ngày thứ ba, vẫn có người tặng hoa cho cô.
Một ngày, tuy  cô giáo Châu thức dậy sớm hơn mọi ngày, nhưng vẫn không thấy người tặng hoa.
Cô giáo châu thấy rất là lạ.Sáng sớm ngày thứ tư, 6 giờ thức giấc cô liền nhòm ra bên ngoài cửa sổ, thấy một cậu học sinh tiểu học đến.Trong tay cu cậu cầm một bó hoa, nhìn xung quang, rón rén bước đến trước cái rèm.“mộc mộc.” Cô giáo Châu gọi thằng bé.
Hôm đó, vì đón tiếp cu cậu, lũ trẻ mang đến đậu phộng, hạt dưa từ nhà.Thì ra là cậu bé này, đưa cho cậu bé một nắm lớn đậu phộng, bảo cậu ăn.
Cô hỏi cậu bé tên chi? cậu bé viết xuống đất hai chữ Mộc, Nhóc ấy tên là Mộc Mộc.Mộc Mộc nhìn Cô giáo Châu, Ngại ngần nói, “Cô giáo Châu, Con…. Con…”“Mộc mộc, Tại sao con lại tặng hoa cho cô?” Cô giáo châu đến trước cậu bé, Hỏi nhỏ.“Cô à, Không, Không chỉ có mỗi mình con đâu, ngày đầu là thằng Tiểu Quang, Ngày thứ hai là thằng Minh Minh, ngày thứ ba là Tiểu Sơn” Mộc Mộc nói.
“Tại sao vậy?” Cô giáo Châu càng lấy làm lạ.
“Đây là một cuộc thương lượng.. Trước khi cô đến đây, cũng có một cô giáo đến từ thành phố, Cô ấy đối xử với chúng con rất tốt, Chúng con đều yêu mến cô ấy.

Nhưng, có một gã thường đến tìm cô ấy, Lần nào đến cũng thế, gã đều tặng cô giáo một bó hoa. Chính là loại hoa này.

Chẳng bao lâu, cô giáo cùng anh chàng kia đi mất, chúng con tiếc quá đi mất. Ở núi chẳng phải cũng có hoa sao? Chúng con tại sao lại không tặng hoa cho cô giáo cơ chứ? Cho nên khi cô đến, chúng con phải thương lượng ngay.

Lần này, chúng con muốn qua mặt những gã đến trước, mỗi  ngày tặng cô một bó hoa.

Cô giáo à, Cô có thích loại hoa này không vậy?
“Thích lắm, thích lắm.” Cô giáo Châu cảm động.
“Cô ơi, cô sẽ cùng bạn trai bỏ đi đúng không?, chúng em đều yêu mến cô, Mỗi ngày chúng em đều tặng hoa cho cô mà.”  Mộc Mộc nói thật lòng.

“Con nít,” Cô giáo Châu ôm cậu bé một lúc rồi nói, “Nói cho các con biết, Cô giáo không đi đâu, chỉ ở đây dạy các em đến trung học, đến đại học”

Gửi phản hồi