Trang chủ Tôi logs cho ngày hôm nay thật vui:)

logs cho ngày hôm nay thật vui:)

787
0
Chia sẻ

Hôm nay rất đỗi hài:

  1. Vị khách thú vị sáng một ông khách tên kelly stephen nhà ở indonexia 45 tuổi,làm việc cho Wilson company (một công ty xuất nhập khẩu nào đó tớ k quan tâm lắm) :(, da ngăm rám nắng, nói tiếng anh không sõi, đến mua hàng, Từ khi bước vào công ty mọi người ai cũng cười ông khách ấy (vì lạ mà), tiếng việt k bít nói, tiếng trung cũng không nốt, vào cửa hàng không nói chuyện chỉ chỉ trỏ trỏ :D.ông ấy xem hết các mặt hàng rồi hỏi mua cái hub USB 4 cổng. Nói chuyện với ông ấy rát cổ họng. Cái USB hub 4 port đó giá bán 150K, nhưng ông khách chê đắt nhất quyết chỉ mua giá 70.000 (bảy mươi ngàn vnđ). Ông khách giải thích đã tham khảo giá ở ngoài chợ rồi, cái giá 150K là quá đắt. Nếu chúng tôi không bán thì ông khách sẽ đi chỗ khác. Nể ông ấy thật, giá cả thị trường nắm bắt rất rõ. Mọi người lại một phen nữa cười ông ấy khi đề nghị xuất hóa đơn cho chiếc USB HUB 70K. Lúc ấy mình thấy không buồn cười vì vị khách hàng ấy rất lạ. Vì 1: Nắm rõ giá cả thị trường, 2: cẩn thận trong giao dịch (Lấy hóa đơn), cái này mấy khách hàng ở Việt nam chịu lấy hóa đơn cho mấy đồ rẻ tiền đâu. 🙂
  2. Ở lớp học tiếng trung tình nguyện nai em cùng lớp về.Lúc tan học rảnh 25 phút nên galance nai em cùng lớp về nhà, Tưởng gần ai dè xa tít gần đoạn cầu bảy nhịp. Mang tiếng người móng cái mà tớ mới đi đoạn đường đó lần đầu :)) (con mọt sách mà). Đang đi trên đường thì thúy gà gọi điện chém gió tiếng trung vui dã man:D, ngày nào cũng thế có phải tốt k. Nghĩ đến cái đt mình toàn ở tình trạng sắp hết money mà buồn :(.  đến chỗ anh khanh
  3. Lan ly cội nguồn : Đến chỗ anh Tuấn Khanh sửa mạng nhưng không gặp, ông ấy hẹn vào cội nguồn uống nước cùng anh em trong KH company. Các nhân viên ở KH toàn những người rất chất nghệ sỹ. Từ anh đầu bến đến manager đều thích ca hát và rất tự tin khi bước lên sân khấu hát. Anh vũ mai gì rồi ấy nhở quên mất rồi, mải hát quá rơi hẳn cục tiền 100K :)), thấy tiền rơi ngại quá không hát luôn. Một cậu tên rất hay: long trọng, very handsome, hát hay và vũ đạo cực đỉnh. À mà công ty anh ấy đang cần tuyển khoảng 20 nhân viên về nghành tin văn phòng, bảo vệ, bồi bàn, Mc, Nếu cần thì đến 21 nguyễn du nhé:). Đang nghe nhạc hay thì thảo sis gọi điện nhờ làm bài tập.
  4. Gặp một người cực quen Thảo sis nhờ làm hộ cái bài kinh tế vi mô (thề luôn tớ không biết làm, chưa học bao giờ nhưng chị nhờ thì cứ cố) Hai chị em vào quán trà sữa trân châu hạ long chỗ gần bến xe để mua cho cháu linh con sis hộp chè, tiện thể mình làm cái đùi gà đỡ đói để tối nay còn cày bài tập, vừa vào quán đã gặp nó, nhưng trông xinh hơn ngày xưa, khuôn mặt ấy bụ bẫm, Cái cách chém gió thành lốc xoáy vô tư của nó, tất cả vẫn không đổi, trừ  đôi mắt nó nhìn mình như một người lạ.
    – Xin hỏi Thái Anh phải không?
    – Ơ, ai vậy? Đúng rồi đó.
    – Tớ Luân A2 đây, đi học quên hết bạn bè rồi à!
    – Ừ tớ không nhớ..
    – Cậu dạo này học hành thế nào rồii? lâ u lắm rồi không liên lạc với bạn bè (Đúng là từ ngày ra trường cả lớp k biết tin j của nó)
    – mới về chơi vài ngày (lại tiếp tục cười vui cùng friend)
    Sao đứa bạn thi học sinh giỏi văn mà sống lạnh quá, thôi cóc nc vs nó nữa mua đồ xong thì phắn, Chả thèm hỏi xin số liên lạc nữa :(.
    Bước ra ngoài lấy xe, gặp tụi bạn nó mình tạm biệt lấy lệ thì người lạnh ấy nói:
    Em không phải thái anh, anh nhận nhầm rồi.
    bó tay, em này chém gió như thần. Trẻ con giờ khiếp quá.  Mà sao trên đời lắm người giống nhau về cái vẻ bên ngoài thế không biết .

    Ngủ thôi vì tôi còn yêu cuộc sống 🙂

Gửi phản hồi