Trang chủ Uncategorized Phạm Thế Mạnh – Thời Quá Khứ – Hồi 1

Phạm Thế Mạnh – Thời Quá Khứ – Hồi 1

615
2
Chia sẻ

Vào blog thằng Mạnh C, đọc thấy hay và đúng sự thật nên chôm của nó post lên đây cho mọi người xem :D. Đề nghị tác giả Phạm Thế Mạnh Viết nhanh Hồi 2 nhé :X :X

Hồi 1: Vào cấp 3.

–         Hu hu, trượt Tứ kỳ rồi, buồn quá mày ơi.

–         Thế mày nghĩ tao đỗ à, có thế mà cũng…, học “bán cơm” cũng được chứ sao, tuy tốn tiền nhưng gần, 3 bước là tới. Buồn làm chi mày

2 thằng đều tên là Mạnh, ngồi than thở với nhau sau khi nhận được kết quả thi vào trường công lập. Mùa hè đã sắp đi qua, chỉ còn lại những cánh phượng héo rũ rời lả tả khắp săn trường.


Từ xa Hinh cất giọng:

–         Chú buồn làm gì, anh còn chưa buồn nữa là. Cái thằng ! học thì giốt mà đòi đỗ công lập. Anh mày học đỉnh nhất Lớp D mà cũng trượt nè, he he he

Giọng cười của Hinh khiến mấy thằng cười phá lên cùng nhau.

 “Lớp 9D mình đỗ có vài người vào công lập, thôi thì học tài thi phận, mình học cũng giốt chứ giỏi đâu mà pải bùn, lão Hinh học đỉnh thế còn trượt, huống chi thằng học dốt như mình” – Tôi nghĩ.

Thế là Nhóm “ Ngũ hổ tướng” chả thằng nào đỗ công lập cả, 2 Mạnh – Hải Xôi – Hải Mắm – Hinh còi đều vào Bán Công.

Tôi đã 17 tuổi, ở cái tuổi mà các cụ thường nói là “bẻ gẫy sừng trâu” ấy. Tôi   có lẽ là người bình thường nhất trong cái nhóm “Ngũ Hổ Tướng” nổi danh nghịch phá đó, không đẹp trai mà cũng chẳng đến nỗi xấu tệ, tôi là đứa sống khép kín nội tâm, lại hiền lành nhút nhát, một anh chàng có đôi mắt to nâu, mũi cũng to, luôn có vẻ mặt buồn bã, sống nội tâm và có thể nói là đa cảm , hay suy nghĩ về cuộc sống.

Tôi rất hạn chế tiếp xúc với người lạ , không hòa đồng với mọi người, nên về mặt tình cảm Tôi rất yếu đuối, mỗi một diễn biến trong cuộc sống thường nhật hằng ngày đều dễ khiến tôi suy nghĩ, và cả những trăn trở khi cảm thấy bản thân đang ngày một lớn dần lên cả về ngoại hình lẫn tư duy … quyết tâm quên đi tình cảm đơn phương mà tôi đã dành cho Hiền suốt 4 năm cấp 2, tình cảm đó đối với tôi là Mối tình đầu của tuổi học trò. Đẹp và trong sáng nhất trong đời

Tôi luôn sống trong quá khứ, với những kỷ niệm với Hiền, 1 cô gái có tính cánh đúng như chính cái tên của cô ấy, hiền dịu xinh đẹp giống như nàng Tử Vi trong Phim Hoàng Châu cách cách vậy.

Biết rằng Tình yêu đơn phương ko có tương lai, những Tôi vẫn luôn mộng tưởng đến người con gái đó, người đầu tiên khiến tôi mất ăn mất ngủ, thầm nhớ trộm thương suốt mấy năm.

Phải quên đi thôi, hãy đẩy lùi quá khứ kia và hãy đưa nó vào kỷ niệm, hướng về tương lai…………….hỡi chàng trai khổ hạnh…………

=======*&*=======

–         Sắp đi học rồi… sao tự nhiên mình thấy hồi hộp thế nhỉ……

Vừa nghĩ  bâng quơ vừa đạp xe trên con đường làng, tay xách túi đậu mua về nấu cơm

–         MẠNH !!!!

Tiếng gọi cắt ngang ý nghĩ khiến tôi khựng lại, mặt ngơ ngác lẩm bẩm:

          “ Ai thế nhỉ? giọng con gái mà nghe lạ quá, ở trong sân bác Bút thì pải ”

Tôi thoắt quay xe lại , ngó đầu nhìn vào tò mò.Trong sân là 2 cô gái mà tôi chưa gặp lần nào, họ đang nhặt rau. Bất chợt bắt gặp ánh mắt và nụ cười có vẻ nham hiểm của 1 cô gái, tôi rụt nhanh đầu lại. Lòng bồn chồn:

          “ Hừ ! 2 con bé lạ hoắc, sao biết tên mà gọi mình nhỉ , hay mình nghe nhầm, thôi kệ… chắc nhận vơ…”

Vừa leo lên xe đi được 3 mét:

–         Mạnh ơi !!!

Lại tiếng gọi đó, ngập ngừng, Tôi không vào hỏi mà đạp thẳng xe về, trong đầu là 1 mớ câu hỏi chưa có lời giải. Vừa ra đến đường cái thì gặp Hinh còi – anh họ tôi , nhà gần đó

–    Anh Hinh, lại em bảo này…!

–         Gì thế ku, đi mua đậu à, chăm thế

–         Em bảo. Ở nhà ông Bút có 2 nhỏ nào, lạ hoắc… Em đi qua thấy 1 trong 2 đứa gọi, em sợ quá phi thẳng ra đây.

–         Ui dời, chắc mấy con nhỏ học bán công vào đây trọ đấy mà, 2 em đó xinh quá khiến chú sợ kia à, hê hê… sao ko vào hỏi.

–         Dở hơi biết bơi….. anh rảnh đi mà hỏi, em chả quan tâm

–         Ừ, thôi chú về đi, để anh mày điều tra xem sao. He he….

Chuyện cũng chả có gì nhưng đêm đó Tôi trằn trọc không ngủ được, nằm nghĩ mông lung 1 hồi rồi nhớ về sự việc chiều nay, tự đặt ra câu hỏi và trả lời

“ 2 đứa này trước đâu có thấy, trong làng người nào mình chả biết, chắc đúng là học sinh mới vào làng mình trọ, Vậy chắc bằng tuổi mình…. mà…… sao lại biết tên mình nhỉ……..

……………

Ui dời, mệt quá, mãi không ngủ được, đếm cừu xem sao……1…2…..3……..4…….“

Rồi tôi thiếp đi , chìm sâu vào giấc ngủ

Tôi không biết rằng, sự việc ngày hôm đó là khởi đầu của những rắc rối. Sẽ đưa tôi thoát khỏi cuộc sống nhàm chán vô vị này

–         Gọi tao ra đây làm gì sớm thế, lại tụ họp rủ rê đi đâu hả…… – làu bàu nhìn lũ bạn, Tôi ngồi xuống quán nước tu 1 hơi cho tỉnh ngủ

–         Cái thằng lười này, nhóm tập họp có truyện quan trọng mà chú lười thối ra.

Hải Mắm cao giọng mắng. Mạnh Linh tiếp câu

–         Kệ cha nó, có gọi nó cũng chả được cái tích sự gì đâu, anh em mình cứ theo kế hoạch mà làm, hê hê….

–         Kế hoạch gì mà có vẻ bí hiểm thế, kể tao nghe ? Tôi tò mò

–         Hôm qua anh thám thính rồi, có 2 em mới vào xóm anh trọ xinh lắm nha, tối nay anh em ta vào đó tán chơi. – Hinh nói vừa xuýt xoa.

–         Hai đứa mà em bảo đấy hả, kinh….tìm hiểu nhanh thế… sắp vô học rồi suốt ngày đàn đúm gái gú. Thôi ! kệ chúng mày ! Tao về ngủ tiếp đây

–         Ê mầy, thằng Tuynh lai con nào kìa, phải con mới vô trọ không ?

Tôi đưa mắt nhìn theo thầm nghĩ : ” Đúng ả đó rồi, không biết có phải gọi mình hum nọ ko nhỉ ”

Cô gái cười nhìn, rồi đi 1 đoạn khá xa , quay đầu lại và hét lên:

–         Mạnhhhh ơiiiiiiii ! Ai Lớp diuuuuuu…!

Tôi chết trân tại chỗ, ko nói được đâu nào, mắt nhìn chăm chăm về phía cô gái: “ con cái nhà ai mà bạo thế nhỉ, dám trêu mình, tức thật”

–         Hơ hơ ! thằng này giỏi nhỉ, nó kết chú hồi nào thế, trông cũng được đấy. – Mạnh Linh nói với giọng châm chọc

–         Móc đâu ra, chắc nó trêu tao đấy mà, buồn cười thật, từ trước giờ chả ai trêu tao kiểu đó cả. Hài

–         Chắc ả thích mày rồi Mạnh ạ, khe khe khe. – nó cười ranh mãnh

–         Thằng khỉ này, thấy thế còn trêu tao à, ăn đạp nè…

Mặc dù vậy, nhưng Tôi lại có cảm giác rất lạ từ khi gặp cô ấy, tôi nhớ lại điệu cười ranh mãnh của cô gái. Lòng tự nhủ: “cô ấy xinh đấy chứ, nhưng cô ấy là ai nhỉ”, lần đầu tiên tôi quan tâm đến người con gái khác kể từ khi gặp Hiền lần cuối. Tôi giật mình nhận ra, mình đã ko còn nhớ đến người con gái xưa đó nữa.

=============*&*============

Vào lớp 10, Tôi đăng ký vào lớp C, Hải mắm trong nhóm cũng vào. Còn mấy đứa khia đều khác lớp

Buổi đầu đi nhận lớp, Tôi đặc biệt chú ý tới 1 người con gái cùng lớp, cô ấy rất xinh đẹp, và đặc biệt là có khuôn mặt rất giống Hiền, có lẽ đó là lý do khiến tôi chú ý đến cô ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Điểm danh lớp………

–         Trần Phương Ly

–         Có ạ !!

–         Tên là Ly à, đẹp thật đó…. – tôi miên man mơ màng.

–         Phạm Thế Mạnh

–         ………..

–         Phạm Thế Mạnh có không??? Tiếng giáo viên gắt lên

–         A…ơ…. CÓ Ạ !! – giật mình, hóa ra tên tôi ngay sau tên nàng.

Tôi khiến cả lớp chú ý, thật xấu hổ quá… ^_^!

“ Ôi, người đẹp mà cả tên cũng đẹp nữa, lại còn gần sát tên mình, có ý gì chăng? …”

Những ngày đầu của năm học, Tôi thực sự quan tâm tới Ly. Trong đầu lúc nào cũng trần ngập hình ảnh cô ấy. Không hiểu sao Tôi và Ly lại được sắp chỗ ngồi gần nhau, cằng khiến Tôi đắm đuối cô bạn gái cùng lớp hơn.

Ly xinh đẹp và thướt tha hơn Hiền vì có mái tóc dài, mắt to và rất cá tính tuy dáng hơi thô. Hải mắm toàn gọi là Ly tồ, nhưng trong mắt Tôi – Ly ko có điểm nào xấu cả…

Dù thích Ly, nhưng Tôi cũng ko để lộ tình cảm của mình, lại tiếp tục đơn phương như với Hiền trước đây, tôi đang cố gắp lấp đầy khoảng trống trong tầm hồn mình

Thích mến mà không dám bày tỏ, thì làm sao để có 1 tình yêu thật sự từ hai phía đây. Trong nhóm, Tôi được coi là kém cỏi nhất vì ko biết cưa gái, tuy thật thà, hiền lành nhưng lại ít nói ,nhút nhát và ko đẹp trai như mấy đứa trong nhóm nên tôi rất tự ti với bản thân.

Tôi vẫn chưa biết tên cô gái hôm nọ và cũng ko rõ nàng là ai. Không cùng lớp nên 2 người ko thường xuyên gặp nhau.

Nhưng có vẻ như Tôi đang mong chờ 1 điều gì đó

_____________________________

Vào 1 ngày đẹp trời, Tôi bất ngờ nhận được:

– Cái gì đây, Thư à, mình ko lầm chứ, từ trước đến nay chỉ có chuyện mình viết thư cho người ta. Còn nhận thì chưa bao giờ.

Đó là Thư tình, cứ coi như thế đi

Tôi rất ngạc nhiên:

–         Hhm! Của ai vậy nhỉ?……….hay………Cô ấy ?

Trong đầu Tôi thoáng qua hình ảnh của cô gái đã trêu mình hôm trước

Mở thư, hồi hộp như ngỡ tim sắp nổ tung. Tôi đọc ngay đoạn cuối để xem đó là ai.

–         Ủa !!!! không phải ……

Thở dài, Tôi thoáng buồn và có chút nuối tiếc, rồi cho bức thư vào cặp mà chả thèm đọc nội dung ngoài việc xem cái chữ ký.

Tôi cô đơn thật đấy, nhưng tôi không hề thích nhiều cô gái vây quanh mình

Nhất là lúc này, trong lòng anh đang mơ tưởng tới 1 bóng hồng khác. Không tham lam, chỉ 1 và 1 mà thôi.

Tất nhiên người đó không phải là Ly, cũng vì lý do cô ấy quá giống cô người yêu cũ, nên tôi rất e dè, và đã nhận thức được.

 « Chẳng qua mình chỉ thích cô ấy mà thôi, còn yêu thì không. »

Nỗi ám ảnh về 1 tình yêu ko có sự đáp trả khiến tôi sợ.

Sợ 1 Tình yêu đơn phương không có ngày mai.

Mà chỉ là mơ mộng rồi dằn vặt trong đau khổ.

Chính vì thế, Tôi không mong mọi việc tiến triển với Ly,mà chỉ mến và coi cô ấy như 1 người bạn thân, hoặc lợi dụng cô ấy để khỏa lấp sự trống trải trong lòng.

Tôi trông mong vào một điều gì khác, từ một người khác cơ. Nhưng đó là ai nhỉ ?

Yêu người yêu mình và  không yêu người mình yêu.

Tôi đang mong chờ 1 điều gì đó , không thể diễn tả được bằng lời

Buổi tối, Tôi mang cặp sách ra học, học cả ngày rồi, bây h chỉ muốn lăn ra ngủ cho đỡ mệt, bỗng nghĩ tới bức thư, tôi liền lôi ra đọc cho đỡ căng thẳng

Đọc xong thư tôi mới biết là của 1 cô gái học lớp D, tên là Chi.

–         Lại chuyện gì đây, Chi là cái chi chi? 😀

Tôi vừa ngồi đọc thư vừa cười tủm tỉm 1 mình, giống như 1 thằng bị bệnh tâm thần vậy. Chưa bao giờ Tôi cảm thấy vui vẻ như thời gian qua. Trong thư Chi nói rằng rất muốn kết bạn, và bày tỏ tình cảm của mình.

Điều mình mong chờ là đây ư ?

Vài ngày sau, Tôi lại tiếp tục nhận được những bức như như vậy.

Tôi rất vui và có ý định đến gặp và nói chuyện với cô ấy. Tôi không viết thư hồi âm cho Chi. Mà âm thầm tìm hiểu xem người đó là ai, sao lại quan tâm đến mình như vậy

                             _______________________________

–         Mạnh ! Chi kìa….  

–         Đâu ? đâu?…..

Chi có dáng người nhỏ, mặt trái xoan khá xinh xắn, và đặc biết là có mái tóc tài ngang lưng, mắt một mí đang cười rất tươi với mấy cô bạn.

Tôi chỉ đứng từ xa nhìn, và thấy có cả cô gái đã trêu tôi hôm nọ

–         Chắc họ là bạn của nhau ! – Tôi nghĩ

Về sau Tôi mới biết cô ấy tên là Duyên, và 1 cô nữa tên là Thanh, ba người này chơi cùng lớp và thân nhau. Cả 3 đều xinh xắn và đáng yêu, nhất là Duyên –  thật đúng như cái tên vậy.

Tôi dường như không để ý đến Chi lắm, mà để ý tới Duyên,  người mang đến cho Tôi 1 cảm giác khó tả: vừa ấm áp, vừa nồng nàn pha 1 chút lãng mạng và hài  hước nữa.

Lẽ ra tôi phải tức giận khi bị Duyên trêu đùa, nhưng Tôi lại cảm thấy rất vui.

2 BÌNH LUẬN

  1. bản Chap2 của tao để ở HDD máy con em, bữa trước cháy mẹ mất, éo khôi phục được
    Điên vãi chầy, viết lại ngại quá, hic hic

Gửi phản hồi